Sign up

Tản mạn sau ngày "vượt cạn"!

alt

Từ khi co Win, mẹ đánh mất nhiều thói quen và sở thích quá, tỉ như việc gõ linh tinh lang tang và lọ mọ dạo "xóm" blog này ... Thay vào đó, những gì mẹ làm bây giờ hầu như đều gắn với Win. Sau thời gian nghỉ ở nhà “toàn tâm, toàn ý” với Win, mẹ đã đi làm trở lại, 8h hành chính như thường lệ được bớt đi 1h theo Bộ luật lao động– và đó mới thực sự là “giờ vàng” của mẹ! Một ngày với mẹ bây giờ - ngoài những lúc đi “làm thuê cho Nhà nước” để kiếm tiền nuôi Win – thì mẹ chỉ mải loay hoay với “giai yêu” của mẹ, với cơm nước, nhà cửa, giặt giũ..,

 Trộm vía con, ai cũng khen “mẹ sượng, con bở” và mẹ cũng phải “đóng dấu xác nhận” cho Win thuộc hàng “những em bé ngoan”, tuy vậy mẹ không thể nói là không mệt khi nuôi con nhỏ. Những ngày Win mới chào đời là những ngày mẹ mệt và vất vả nhất. Nhớ lại ca “vượt cạn” mẹ vẫn còn...run! Mà chắc hôm ấy rất nhiều người thân của Win cùng run! Đến nỗi, bác sĩ đỡ cho mẹ là trưởng khoa sản đồng thời là “bà trẻ” của Win- người có thâm niên và tay nghề tương đối ở NB - đến nay mỗi lần nhìn thấy Win vẫn mắng yêu cháu “cha bố mày, bà đỡ cả ngàn ca mà chưa ca nào vất vả như mẹ con mày, mày làm bà sợ vãi linh hồn...”. Hôm ấy, mẹ không có sức nên vật vã cả đêm mà cũng chẳng “rặn” được ra Win, gần 6h sáng các bác sỹ, y tá mới “đẩy” Win ra khỏi bụng mẹ trong tình trạng bị ngạt (mãi chả chịu khóc chào đời gì hết! Hic...), thấy nguy kịch quá các bác sĩ khoa sản đề nghị chuyển Win cho khoa nhi xử lý nhưng “bà trẻ” kiên quyết “cháu tôi đấy, cứ để đây tôi chịu trách nhiệm” – lúc ấy mẹ đang thở bình ôxy, lơ tơ mơ như người trên mây xanh và run cầm cập (chẳng biêt vì lạnh hay vì ...sợ?) nhưng trước khi lịm đi mẹ vẫn kịp nghe bà “hò hét” các cô y tá, hộ lý trợ giúp bà cấp cứu Win, kịp nhìn thấy Win bé tí xíu, toàn thân tím tái, dây nhợ lòng thòng nằm trên bàn ngay trước mặt mẹ. Mãi gần 2h sau Win mới được ra với bố và bà ngoại trước khi “bà trẻ” vội vàng bàn giao ca trực về làm lễ ăn hỏi dì P.A - con gái bà, sau này dì P.A bảo Win sinh ra vào ngày “trường cửu” đấy! Hi, ngày gì mẹ không biết, chỉ biết tình yêu thương của mẹ dành cho Win là bất tận! Ngày đầu tiên Win mệt, nằm thiêp thiếp, chẳng chịu ăn chút sữa nào, trong khi mẹ thì đau đớn và tắc sữa! Win bị sặc ối nên phải tiêm liền mấy mũi kháng sinh ngay sau đó. Nhìn mũi kim nhọn hoặt đâm vào bắp đùi gầy gò, tím tái của Win mẹ rơi nước mắt! Win đau và mẹ đau...Chao ôi là cái đau tắc sữa! Nó khiến mẹ phát sốt suốt mấy ngày sau và đau đớn hàng tháng trời mỗi khi Win “tuti”...Cảm giác phải ăn những món chân dê, chân lợn, chân chó...hầm đu đủ xanh đắng nghét để tạo sữa cho con thật là kinh khủng! Vậy mà rốt cuộc Win vẫn phải ăn sữa ngoài tới 90%. Cũng may, Win biết mẹ nghèo nên thử tới 5 loại sữa mà Win chỉ hợp với sữa nội rẻ tiền...!
Win là con đầu lòng nên mẹ chẳng có kinh nghiệm gì, thời gian đầu cứ lúng túng như gà mắc tóc trong việc chăm sóc Win. Đau đớn, mệt mỏi và háo hức nên cả tháng đầu đời của Win hầu như mẹ không ngủ được. Toàn thân mẹ rã rời, ê ẩm, hai bên hông bị các bác sỹ đè, ấn nên các rẻ xương sườn đau như bị ai dần cho. Phải ngồi ôm con nhiều nên khi có cơ hội “đặt lưng” xuống giường mẹ mất cả cảm giác, tưởng chừng như lưng mẹ đã gãy làm mấy khúc! Mẹ không phân biệt ngày – đêm nữa mà chỉ căn cứ vào việc con thức - ngủ để chuẩn bị tinh thần phục vụ con thôi! Mãi mà mẹ chẳng thể quen với việc “con ngủ thì mẹ ngủ” nên hầu như 2 tháng đầu con ngủ ngày, chơi đêm, mẹ toàn phải thức. Sang tháng thứ 3 con ngoan dần, ăn ngủ có vẻ “quy củ” hơn và nhìn cũng đáng yêu nhiều hơn! Mẹ hay xoa nhẹ vào đôi má mịn màng và bầu bĩnh của Win, khẽ nắm đôi bàn chân tí hon của Win, ngắm Win cười toet miệng trong lúc ngủ...

 

Hết 4 tháng nghỉ, mẹ phải đi làm, vì mình chưa có chỗ ở nên Win phải ở nhà với ông bà ngoại từ sáng đến chiều. Đường từ nhà ngoại đến cơ quan mẹ khá xa, lại khó đi, thời tiết mùa xuân hay mưa phùn khiến mẹ đi lại rất vất vả. Những lúc mệt quá mẹ thường nghĩ đến Win, nghĩ Win đang mong mẹ, rồi mẹ nhớ những “hành động ngộ nghĩnh” đầu đời của Win...thế là đường xa như ngắn lại! May, bây giờ mẹ con ta đã có nơi “trú ngụ” – dù chưa được bằng người nhưng với mẹ như vậy là mãn nguyện lắm rồi! (để có được ngôi nhà nhỏ tại thành phố, mẹ thực sự đã phải “hạ quyết tâm” trở thành ...chúa Chổm! hic hic...) “giai yêu” của mẹ đã được 7 tháng. 7 tháng con hiện diện trên đời thật là đáng nhớ với riêng mẹ cũng như với những người thân yêu bên nội, ngoại của con. Win giờ đã nhú 2 chiếc răng cửa, đã biết đòi theo mẹ, biết cuộn người đưa ngón chân cái lên “thưởng thức”, biết bặm môi từ chối thức ăn khi đã “lửng bụng”, biết chăm chú xem quảng cáo trên tivi, biết khóc kiểu “ăn vạ”, biết cười khanh khách khi chơi đùa với mọi người...Win đang từng ngày nỗ lực để có thể đi và đứng vững bằng chính đôi chân của mình, Win là nguồn vui, niềm hy vọng, đối tượng quan tâm đặc biệt của nhiều người trong đó hẳn nhiên là có mẹ! Cuộc sống của mẹ giờ đây luôn bận rộn và mệt mỏi nhưng khi ôm con vào lòng mọi nỗi mệt nhọc đều tan biến! Ấy vậy mà, nghĩ đến việc sinh “em” cho Win mẹ vẫn sởn tóc gáy....
Nuôi Win, mẹ càng thấm thía tình mẫu tử, mẹ biết ơn và yêu thương bà ngoại con nhiều hơn cũng như tôn trọng và thông cảm với bà nội con nhiều hơn! Quả thật, trên thế gian này chẳng có gì đo được lòng Người Mẹ ...Nếu chưa từng sinh con, chưa từng làm Mẹ thì dù có đọc bao nhiêu cuốn sách mẹ cũng sẽ không thể cảm nhận đầy đủ mọi cung bậc tình cảm cũng như những nỗi “gian nan” của người mẹ. Chặng đường nuôi con còn dài, mẹ sẽ cùng Win vượt qua mọi khó khăn, thử thách dể vững bước trên đường đời...

************************
PS: Mẹ con cháu xin chân thành cảm ơn bà con lối xóm và mong mọi người thông cảm cho sự “chậm trễ” của mẹ cháu nhé!
(Máy tính của nhà em bị hỏng mà em lại bận nên em ít lên mạng lắm, bà con thông cảm cho em nữa nhé, hị hị...)

 

(6) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Tháng ba nhớ quê

 

Tháng ba vời vợi nhớ quê

Bởi mình sức yếu đường về hoá xa

Đứng ngồi ngóng mẹ, mong cha

Tuổi già, ngõ vắng, sân nhà rêu mưa...


Phố phường lạc tiếng gà trưa

Tiết thanh minh giục vãn mùa Xuân xanh

Muốn theo ngọn gió ngọt lành

Bay ngang  xóm cũ rung cành xoan tơ ...


Rét nàng Bân, nhớ ngày xưa

Tháng ba thiếu thốn,  vại dưa khú buồn

Nồi cơm độn, dạ bồn chồn

Cọng rau má đắng, lạnh cơn đói lòng...


Thị thành gạo trắng nước trong

Nổi nênh bao nỗi long đong phận người

Muốn đem thương nhớ ra phơi

Mà mưa lay lắt đất trời tháng ba!

3.2010

-----------------------

(43) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Bài tạm biệt xuân

Phố chấp chới bằng lăng trổ lá

Người bằng lòng tiễn biệt mùa không?

Chiều chớp nắng ấm nồng hơi thở

Nhớ hay quên mà chợt bâng khuâng?


Ồ thế là đã hết một xuân

Đong đếm mãi không đầy tim rỗng

Biết không em, biển đời quá rộng

Nên ta cần nhận những lời thương!


Hứa đi em, mặc kệ đoạn trường

Như cây cỏ làm ngơ được mất

Cõi ta bà quý điều chân thật

Dẫu buồn vui nhân thế vẫn tình ...


Ngày luân hồi đợi ánh bình minh

Lại tất bật chợ đời hối hả

Mặt trời tinh khôi

Rủ em sang hạ

Hãy tặng đời nhau Một Đoá Cười !

Tongue out

(34) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Tặng mùa Xuân!

Sau những ngày nghỉ Tết VUI - RÉT - BẬN RỘN - MỆT MỎI và TỐN KÉM thì TA cũng như tất cả mọi người, muốn hay không đều phải trở lại nhịp sống ngày thường riêng có...Với TA - nhịp sống thường nhật có cả những giờ phút lang thang blog để giao lưu, trang trải nợ lòng với bè bạn của thế giới ảo! Và những cảm xúc của mùa Xuân dường như vẫn quanh quất đâu đây...Mùa Xuân đã tặng cho người, cho đời những giờ phút thiêng liêng, đầm ấm...với tất cả những gì tinh túy nhất. Còn TA ? - ta đã tặng gì cho nàng Xuân xinh đẹp và đáng yêu???

Tặng Mùa Xuân

Tặng mùa Xuân một nụ cười
Thảo thơm che phủ mặt người âu lo
Bao nhiêu toan tính so đo
Cũng xin bỏ lại chuyến đò thời gian!


Tặng mùa Xuân những hân hoan
Vòng tay đủ ấm - khăn quàng mà chi?
Đong đưa gió nhớ thầm thì
Bỏ quên hờn giận những khi chợt buồn!


Tặng mùa Xuân đoá môi hôn
Thơm từ giấc điệp đến cơn mê lành
Cây tình yêu dẫu mong manh
Bỏ đi lá úa chờ xanh biếc chồi !


Tặng mùa Xuân cả đất trời
Xôn xao gom sắc hương đời vào tim
Xác thân nổi nổi chìm chìm
Bỏ đa mang để ngóng im im lòng!


Hoá ra Xuân cũng đèo bòng...
Hồn ta muôn thủa lòng thòng với Xuân!




(35) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Chúc mừng năm mới !!!

Vì trình độ tin học ABC nên Tâm An không thể "khiêng quà" chúc Tết tới "nhà" mọi người được, vậy trước khi về quê đón Tết, TA dành tặng entry này cho tất cả những người bà con, anh chị em thân hữu gần, xa, trong và ngoài xóm blog đã cùng chia xẻ tâm sự với TA trong năm vừa qua !
Tạm biệt và hẹn gặp lại mọi người vào một ngày đẹp trời đầu năm mơí !
Thân thương ! (Xem tiếp)

(13) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Đi qua tháng Chạp!

 

Trách gì tháng Chạp qua nhanh

Đào, Mai đều đã thắm nhành hoa Xuân

Mắt trong giấu nỗi phân vân

Lá bàng rơi đỏ góc sân. Cả cười!


Ai đang mỏi mắt trông người

Ai còn tất tả giữa đời. Mưu sinh

  đâu muôn sự ở mình

Bằng lòng vui với an bình. Thế thôi!


Cuối năm họp chợ à ơi

So đo mua bán, rối bời lo toan

Thèm như con trẻ hân hoan...

Thị phi tính tuổi - bàng hoàng tóc phai!


Gió se se lạnh bờ vai

Hiền như tháng Chạp, ngắn dài lo chi

Khép bâu áo lại mà đi

Đời thêm một Tết có gì lạ không ?

***

(34) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Thơ viết ngày cuối năm

 

Sương giá đã tan dần

Mưa bụi giăng trắng xoá

Cây trong vườn xanh lá

Đời nối dài tuổi tôi.


Lại sắp hết năm rồi

Thời gian đi vội vã

Có bao điều mới lạ

Hẹn hò cùng mùa xuân ?


Qua Tết mấy mươi lần

Vẫn ngỡ mình còn trẻ

Một chút buồn khe khẽ

Nhuộm tóc thành muối tiêu.


Khát vọng sao vẫn nhiều

Năm này qua năm khác

Chỉ áo cơm, tiền bạc

Chẳng chịu đùa với ai.


Ừ, tháng rộng ngày dài

Mùa xuân đang gõ cửa

Đành gửi vào nỗi nhớ

Những đợi chờ mong manh ...



(30) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Thương nhớ tháng mười hai

                     

Nhớ gì đâu - nghẹn ngào chẳng rõ
Mà giật mình thương tờ lịch cuối năm
Người đông thế ai nóng lòng thức đợi
Chuyến xe qua, bụi cuốn âm thầm... 

Đã tất bật ba trăm ngày có lẻ

Vẫn chạnh lòng thốt gọi "dở dang ơi !"

Năm sắp hết,  hoa đào đừng trễ hẹn

Tháng mười hai vấp ngã rối bời . 


Từ góc phố đôi mắt nào lấp lánh

Em đi, về trong vắt nắng chờ Xuân

Hoa tuổi cũ, Cúc vàng hươm trước dậu

Lối quen thôi mà chân bỗng  tần ngần...
 
*****************

(32) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Từ tạ tháng Giêng

  

              Tặng em PTCT

Này em,

Hết cữ Giêng rồi

Bàng gầy lên búp

Nảy chồi-Hẹn Xuân

Thôi em!-Đừng mãi tần ngần

Cúc vàng gợi nhớ phù vân thu nào?

Một mình

Hun hút xanh cao

Quờ tay chạm

Nỗi buồn đào hoa xưa...

Vai gầy có ấm nổi chưa?

Nỗi đời sương buốt gió lùa lạnh căm

Thôi em!- Tơ rút ruột tằm

Lưu ly một đoá-Lệ thầm ướt mi

Em ơi,thương lấy mình đi

Tháng năm thành thị...

Nói gì cùng nhau?!

Giấc mơ hồng đã nát nhàu

Vẫn còn cỏ dại xanh màu thời gian

Đường xa...gót mỏi quan san

Một đời nhân ái bình an cơ cầu

Niềm riêng

Riêng những xót đau

Thương em, lục bát vận câu thơ mềm!

                Phạm Tâm An

(27) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Nghe tiếng rao đêm mùa đông

(30) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Không đề đêm Giáng sinh

Giáng sinh rồi sẽ sang Xuân
Đêm vẫn gió
Bàn tay vẫn lạnh
Một nửa chông chênh
Mơ nguyên vẹn giấc lành!
Thiên đường nơi đâu, thiên đường lung linh
Như ảo giác nâng mình đứng dậy
Chúa đã ra đời và đớn đau như thế đấy
Cái tôi ngây ngô, nhỏ bé chợt ngậm ngùi...
Bởi Giáng sinh nên nước mắt không rơi
Nỗi buồn cấm khóc
Chỉ thấy bâng khuâng hẫng hụt tê người!
Chúa cứu thế nhân từ
Làm sao cho hết khổ nỗi đời
Làm sao để thoả muôn vàn nguyện ước
Đấng toàn năng dễ gì thấu được
Muôn phận người trần thế lầm than
Đêm Thánh an bình sao cứ nghĩ lan man?!

Hỡi đức tin xin đừng bỏ đi
Xin đừng tắt những nụ cười hy vọng
Mặc tim em thương nhớ chòng chành...
Ngòai kia có những vì sao xanh
Có tiếng chổi chị lao công nặng nhọc
Có tiếng rao đêm mùa đông xao xác gió lùa
Ai đó bên nhau ấm áp đường mưa...
Ông già Noel chia quà cho đám trẻ
Trong ngôi nhà không có hoa tươi
Em ngồi lặng lẽ
Trang thơ khát chữ mệt nhoài...




Kính chúc tất cả mọi người mùa Giáng sinh an lành ấm áp nhé!

(25) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Bình minh lạnh

 

Viết tặng em Rêu


Mở cửa chào bình minh không nắng

Xác xơ gầy guộc nhành cây

Xám bạc một màu mây

Trôi hờ hững bóng ngày khắc khỏai

Nối sợ hãi mùa đông tê tái

Bồn chồn chẳng dám nói cùng ai!

Ký ức sương mai giọt ngắn, giọt dài

Rơi xuống đáy lòng

Chông chao khát vọng

Trả về cho cuộc sống

Bộn bề tạp âm ...

Dường như cao xanh có tiếng khóc thầm

Vàng lá rớt trầm ngâm ảo tưởng

Níu áo người đi trao vài ký lô "độ lượng"

Tha thứ nào, hờn giận cuối năm ơi! 

***

Dẫu ngợp đông xin chớ biếng lười

Tim thắp nắng ấm đời ta vụng dại

Ru lòng thôi em, đường đời xa ngái

Nối buồn nào rồi cũng phôi phai

Bình minh lạnh trả cho những ngày dài

Đợi đêm về giấc mộng hoài nghiêng ngả

Mặc gió lộng, tàn tro bay lả tả

Chợt bình an căng đầy khoảng trống hồn hoang!

NB, mùa đông 2008

(20) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Đến duyên em bước theo chồng

(38) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Về với rạ rơm


Ta về với rạ rơm thôi
Khép buồn. Đón những niềm vui thật thà
Thôi thì cứ mở lòng ra
Gỡ sợi chỉ rối buộc ta với mình!

Ta về vớt một cuộc tình
Vờ như tim cũng đinh ninh bến chờ
Gặp nhau - lại chuyện tình cờ
Duyên mong manh giữa đôi bờ. Lạ, quen ?

Ta về nhen đốm lửa lên
Chiêm bao nào có tuổi tên...mà phiền
Quê nhà sớm tối bình yên
Khuyết trăng, sao sẽ hồn nhiên soi đường.

Mai ngày thập thững phố phường
Thân riêng cõi Mệnh. Lời thương chung người!

--------

Kính thưa bà con cô bác, anh, chị, em...!
Tâm An kỳ này bận lu bu nên xin được cáo lỗi cùng mọi người vì không đi thăm mọi người được! Hic hic...
Ai có lòng qua chơi bên lều cỏ của TA thì tạm ngồi ngắm...rạ rơm quê nhà cùng TA nhé! Hì hì...

(17) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Thế là mùa thu xa...

Chiếc lá vàng khẽ rụng
Không một lời kêu ca
Em giật mình sững lại
Thế là mùa thu xa ?!

Vẫn hững hờ khách lạ
Tâm mình dường chưa an
Gió ngoài kia đã nổi
Mà sao buồn chưa tan?

Đường đời dài quan san
Đông lạnh lùng biết mấy
Lẻ loi chiều mưa vỡ
Ai xót xa vai gầy?

Nghiêng lòng về phía ấy
Người có còn đợi ta
Thời gian không ngắn lại
Mà sao nhớ nhạt nhoà
Mà sao lòng trống trải
Mà sao mùa vội qua...

Đà Lạt, 26.10.2008

(42) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Ngày thu qua phố

Âm thầm - Phố đợi mùa thu
Nồng nàn hoa sữa, gió ru lá vàng
Trái bằng lăng ngủ mơ màng
Áo ai, cúc tím dịu dàng làm duyên.

Mặt trời e ấp. Nắng lên
Mùa thu ngơ ngác bên thềm gọi ta
Đường dài hun hút phố xa...
Chiều buông, mây trắng, nhạt nhoà mưa giăng.

Nẻo khuya sóng sánh giọt trăng
Câu thơ bối rối, trắc - bằng ngân nga
Mơ hồ thoáng bóng em qua
Phố thu bỗng chốc  vỡ oà lời thương !

(19) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Lỡ hẹn tháng mười

***

Tháng mười lỡ hẹn mấy phen
Nhân gian tục luỵ hay Em dại khờ?
Bùa yêu thả giữa cơn mơ
Một nhành hoa tím, một chờ, một xa...
***
Một tâm tình của hôm qua
Tàn trăng ngõ vắng vỡ oà lời thương
Một đi là một vấn vương
Gió mưa chung một nẻo đường tịch liêu...

Ngày nhạt nắng, đắng cả chiều
Nhớ mong đậm thế có xiêu được lòng!?

***


Lỡ rồi... buồn chẳng muốn trông
Tháng mười cô lẻ tắm trong mắt sầu
Tim mình, ai đánh mà đau
Tên mình, ai gọi mà câu thơ về ?!

Nhà ST VHNT Đà Lạt, 26.10.2008

(43) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Tâm

Cuộc sống vần xoay điên đảo thế

Dặn lòng cố giữ chữ "Tâm" thôi

Đường xa, gian khó nhiều thêm nữa

Bạc tóc đa mang chuyện khóc cười!

(35) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Tự hoạ ngày trống trải

 

Bỗng dưng không nhớ

               Không buồn

                            Không vui

Lòng như

Sương khói trong chiều bao la

Tim như

Chiếc lá khoai mùa mưa qua

Bàn tay

Năm ngón xoè ra nhạt nhoà

Những đường chỉ mảnh

Chứa điều vu vơ

Bầu trời phẳng lặng

Mây dường quên bay

Mắt nhìn hờ hững

Hoàng hôn cuối ngày

Là ta - trống trải

Rã rời thanh âm

Mặt người trần trụi

Giữa đời mênh mông

Trước gương vẽ lại

Hình nhân

Rồi cười !

(18) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

BUỒN LÚC TRỜI MƯA


Yêu quý tặng chị XCGTN
****

Trời buồn, dứt ruột mà mưa
Ta buồn, ngơ ngẩn làm thơ tặng ...người
Trần gian có kẻ rong chơi
Thiên di phận mỏng trong lời yêu xa.

Rồi đêm tới, rồi ngày qua
Cơn mưa dai dẳng nhạt nhoà bóng mê
Rồi khôn dại, rồi khen chê
Vịn vào quên - nhớ trở về hư không.

Ừ thôi, lòng nhủ thầm lòng
Buồn sao ướt nổi mà hong giữa ...đời ?!

(38) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Con của đồng quê

 



Tôi là con của đồng quê

Thân nơi phố thị hồn về xóm thôn

Đầu trần vướng vít rạ rơm

Nắng vàng nhuộm tóc ngát thơm hương nhài

Bàn tay sần những nốt chai

Cỏ may ghim áo nối dài tuổi thơ

Nợ quê cả gánh ước mơ

Nợ quê những bước bơ vơ xứ người ...

Lòng như khoai sắn ngọt bùi

Nhớ quê, thầm nhắc một lời : tạ ơn...

(46) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Lục bát ngày không vui

 

 

Tôi buồn những sáng,  những trưa

Những chiều  bụi bặm, lơ ngơ thị thành

Cái buồn cứ chạy loanh quanh

Thèm cơn gió ruộng mát lành phía quê...


Gót mòn cứ lặng im về

Ngồi chơi với cỏ bên lề đường kia

Dẫu buồn chẳng dễ sớt chia

Ừ thôi, lòng bớt u mê phần nào!


Ở đời... gì chẳng hư hao?

Hơn - thua - được - mất...nháo nhào thiên di

Mai ngày còn chút từ bi

Tình người hoá thạch cớ chi mà sầu!


Cười mình khóc nỗi đẩu đâu

Chắc gì lâu nữa...Ngẩng đầu mà đi!


(35) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

VIẾT TRONG CHIỀU NẮNG

  
    ***

Phía trước em vẫn là những con đường

Mênh mông nắng, thương chân trần trên đất

Trời trong veo như niềm tin không - thể - mất

Em độc hành ru mãi giấc mơ xa !


Giữa một chiều ngồn ngộn nắng chen hoa

Cây với cỏ chung màu xanh tha thiết

Góc phố quen còn vọng lời từ biệt

Trong vòm cây chim lẻ bạn hót gì ?


Nắng nhạt dần chiều đưa tiễn ngày đi

Hoàng hôn đổ bóng người vào ký ức

Đôi mắt nói những điều chưa - có - thực

Mặc đường dài, tim vẫn đập nhịp vui !

(23) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Đêm thu


Thơm phức đường xa hương cốm mới
Cây bàng xoè tán hứng sương rơi
Đêm thu huyền hoặc quỳnh trinh nở
Thao thức bên thềm một khách thơ !


*****

(24) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

GỌI...

 

Gọi hụt hơi mà nào có thấy

Người dưng ngơ ngác trăm chiều

Quen hay lạ cũng đành lơ đãng

Trái tim bạc phếch, tiêu điều...


Có mới gì đâu

Rêu mốc một từ "yêu"

Mà khó nhọc ngỡ ngàng dự tính

Lời chân thật hay dối lừa phỉnh nịnh

Bi ai góc khuất tâm hồn

Vừa ban mai đã vội hoàng hôn

Lặng lẽ đếm mùa tính tuổi

Ném lại sau lưng thoáng nhìn bối rối

Đời thường thức tỉnh

Ngày qua !


Đợi người phía chân trời xanh xa...

Lồng ngực nhỏ phập phồng hơi thở

Này, tri kỷ (ở đâu chưa rõ!?)

Thưa lên một tiếng

Để ta chờ !

(26) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

1 2 3 4  Sau»